"Hộc... hộc..."
Viên Thiếu Ung khuỵu gối, suy sụp quỳ rạp xuống đất, nhìn nội tạng của mình vương vãi khắp nơi, vẻ mặt chỉ còn lại sự tuyệt vọng.
Trái ngược với hắn, vẻ mặt Hách Liên Hùng lại đầy khoái ý ân thù, ha hả cười lớn: "Mối thù năm xưa, rốt cuộc ta cũng báo được rồi!"
Vừa nói, Hách Liên Hùng vừa không nhanh không chậm lấy ra một bầu rượu, dưới ánh mắt đang dần ảm đạm của Viên Thiếu Ung mà ngửa cổ uống ừng ực.




